QUỐC TẾ CỘNG SẢN VÀ CỘNG SẢN QUỐC TẾ

Một Biên Khảo Về Buổi Đầu Của Cộng Sản

Lời Giới Thiệu

 Kính thưa bạn đọc.

Kể từ đầu thế kỷ thứ 20, sau lúc cộng sản ở Nga thành công trong việc làm sụp đổ cả một đế chế rộng lớn vào năm 1917, sau đó họ thiết lập một “nhà nước” mang sắc thái mới lạ và rất “hấp dẫn” mà những người lãnh đạo phong trào “cách mạng” này gọi đó là chính quyền của nhân dân, chính quyền của tầng lớp nghèo khổ là công nhân và nông dân, hoặc ngắn gọn hơn thì gọi đấy là “chính quyền của giai cấp vô sản”.

Từ năm 1917 cho tới khi Chiến Tranh Thế Giới Lần 2 kết thúc trong năm 1945, hình mẫu của chính quyền “vô sản” ở Nga là niềm mơ ước của biết bao con tim đang khát khao tìm sự độc lập, tự do, bình đẳng v.v cho quê hương mình, lúc đó vẫn còn nằm dưới sự cai trị của chế độ vua, quan phong kiến hoặc bị xâm lăng và thống trị bởi chủ nghĩa thực dân đến từ Âu Châu, có người còn nuôi chí hướng xa hơn là mong được mang lá cờ của chính quyền “vô sản” đến khắp nơi trên thế giới.

Trong vô số những người nuôi mộng ước đó, tầng lớp được cho là “trí thức, khoa bảng” đã bị thu hút mãnh liệt nên giới này không ngần ngại sự dấn thân. Họ đến với “lý tưởng cộng sản” một cách chân thành, coi lý thuyết ” xã hội chủ nghĩa” như một cứu cánh cao cả nhất để mang lại hạnh phúc, thịnh vượng không những cho tổ quốc mà cho cả toàn nhân loại.

Chính họ là những người đi đầu khơi dậy ngọn lửa chống áp bức, bất công, nghèo đói đang âm ỉ và dồn nén trong tầng lớp nông dân và thợ thuyền. Kết quả là từ năm 1917 đến khi các chế độ cộng sản lần lượt sụp đổ vào năm 1990, đã có rất nhiều xứ sở trải qua các cuộc bạo lọạn “cách mạng”, chiến tranh “giải phóng” v.v… để xoá bỏ thể chế cũ và thiết lập nên chính quyền “vô sản”, và những lá cờ đỏ “buá – liềm” đã tung bay ngạo nghễ trên gần một nữa diện tích đất đai của quả địa cầu trong giai đoạn đó.

Chỉ đến khi các thành lũy cộng sản lần hồi tan rã (trừ Việt Cộng; Trung Cộng; Bắc Hàn; Cuba), giới trí thức, khoa bảng từng nuôi ảo tưởng về chủ nghĩa đại đồng mới giật mình tỉnh ngộ khi vô số các tội ác tàn bạo của cộng sản bị phơi bày. Lúc đó họ mới biết nhiều thế hệ có ăn học, có bằng cấp như mình đã bị lừa bịp một cách nham hiểm bởi các đảng viên cộng sản lão luyện trong lãnh vực tuyên truyền.

Lúc họ sáng mắt ra, dù sao, cũng đã muộn rồi. Sự sám hối của họ bây giờ chắc chắn không thể làm sống lại hàng trăm triệu nạn nhân đã bị cộng sản giết hại bằng đủ loại hình thức, trong đó cũng có rất nhiều trí thức từng can đảm lên tiếng tố cáo tội ác của cộng sản. Sự ăn năn thống hối của họ cũng không thể nào khoả lấp hoặc hàn gắn được những tan vỡ, những mất mát chia lìa của biết bao nhiêu gia đình đang sống trong ác mộng vì những người thân yêu ra đi trong tức tưởi.

Và họ cũng chẳng thể một sớm, một chiều tẩy rửa được hết các “di căn” hậu họa do cộng sản để lại trong lối sống của thế hệ trẻ hôm nay như sự dối trá, lừa đảo, vô luân lý, phi đạo đức, ích kỷ, độc ác, xảo quyệt để tiến thân và nhất là bị mù loà về văn hóa, kiến thức v.v…

Nhưng phải lấy công tâm để nhìn nhận, sự thức tỉnh và biết đền đáp lại những ngu muội của mình trong giới trí thức, khoa bảng một thời lầm lạc vì cộng sản, ít ra cũng xoa dịu một phần nào đó trong nỗi đau đớn chung của xã hội loài người trước thảm họa cộng sản.

Tuy nhiên, không phải tất cả các trí thức, khoa bảng đều tỉnh ngộ hay biết phục thiện sau khi các sự thật ê chề của cộng sản bị đưa ra ánh sáng, trái lại có một số vẫn lì lợm tiếp tục làm công cụ cho cộng sản, chấp nhận đem tài năng và trí tuệ của mình phục vụ cho tội ác, đó là trường hợp của những “con ruồi” trí thức đang vo ve bên bốn “đống rác” xú uế của cộng sản còn sót lại hôm nay gồm Việt Cộng; Trung Cộng; Bắc Hàn và Cuba.

Đối với những người biết nhận xét, họ có thể hiểu và thông cảm phần nào cho lớp trí thức đang còn bị kẹt trong bộ máy man rợ của cộng sản tại bốn quốc gia nêu trên.

Có thể họ vì an toàn cho tính mạng cá nhân, cho gia đình, vì cơm ăn áo mặc v.v… nên đành ngậm miệng cúi đầu làm thân “trâu ngựa” cho chế độ. Nhưng bên cạnh đó, lại có những vị khoa bảng, học giả, trí thức v.v… (không kể giới “nghệ sĩ”) bằng cấp đầy mình đáng sống ở những quốc gia không cộng sản đã cố tình bất chấp dư luận, mang “tài cao học rộng” của mình đến với chế độ cộng sản, nhất là những kẻ đó lại nói cùng một ngôn ngữ, có chung một huyết thống dân tộc tại nơi mình đến “kiếm ăn nhờ bằng cấp”. Chẳng lẽ họ mù loà đến mức không thấy nỗi khổ đau của đồng bào mình?

Trong phạm vi của bài biên khảo hôm nay, chúng tôi chỉ đề cập đến trường hợp Việt Nam, vì đảng cộng sản đang thống trị trên quốc gia này được chúng tôi xác định là một tổ chức tội phạm hung hiểm nhất, quỷ quyệt xảo trá nhất, vô học và tàn bạo nhất trong lịch sử loài người với những gì tồi tệ nhất mà thế giới cộng sản trước khi chết đã gom lại và dồn hết vào cho nó.

Ngoài ra, chúng tôi cũng được biết đã từ lâu lắm cho tới tận hôm nay, 2012, cộng sản Việt Nam sở dĩ còn kéo dài được sự thống trị sắt máu là do có sự chống lưng giúp đỡ từ một nhóm “siêu quyền lực” đang giấu mặt và có nguồn gốc tại Âu Châu.

Để tìm hiểu sự nghịch lý về hiện tượng trí thức Việt Nam ở hải ngoại đang tiếp tay cho tội ác ngay trên quê hương mình, chúng tôi, những người từng là quân nhân Biệt Động Quân / Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, có một thời chiến đấu không khoan nhượng với cộng sản trên chiến trường và hôm nay vẫn tiếp tục chiến đấu bằng ngòi bút trên mặt trận văn hóa.

Vì xuất thân là những người lính, chúng tôi chẳng mong gì có được những học vị cao sang như phần lớn giới học giả, trí thức, khoa bảng v.v… trong cộng đồng người Việt lưu vong hiện nay. Tuy nhiên, chúng tôi đã cố gắng tìm đọc lại nhiều sách, báo, tài liệu v.v… về nguồn gốc sự hình thành nên “triết thuyết” cộng sản, qua những gì được tham khảo chúng tôi mới biết rằng đồng bào mình nói chung, giới trí thức khoa bảng Việt Nam nói riêng đều hoàn toàn mù tịt về nguồn gốc ban đầu của cộng sản.

Nếu có sự tìm hiểu về cộng sản từ giới trí thức, phần lớn các nghiên cứu của họ dù sâu rộng lắm cũng chỉ bắt đầu từ hai ông Karl H. Marx và Friedrich Angels trở về sau mà thôi. Đây là một thiếu sót lớn, và cũng từ khởi điểm này mà giới trí thức người Việt đang tiếp tay với cộng sản hôm nay thực sự bị che mắt về những mưu kế độc ác của cộng sản đối với trí thức.

Vì thiếu hiểu biết nên họ không biết rằng, bên cạnh những vị khoa bảng, học giả, trí thức v.v… từ những ngày đầu hồn nhiên đem trái tim và kiến thức của mình đến với cộng sản (như đã viết ở phần trên), thì cũng có những kẻ vô lại, vô học, côn đồ, du thủ du thực v.v… đi lạc đường vào vòng ảnh hưởng của cộng sản. Chính những thành phần này mới dễ bị tuyên truyền và nhồi sọ hơn thành phần có ăn học, và họ sẽ tuyệt đối trung thành với tổ chức khi đã có quyền lực ở trong tay. Và con số đảng viên thuộc thành phần hạ cấp đó luôn đông hơn số đảng viên được gọi là “trí thức”.

Khi một đảng cộng sản còn hoạt động trong bóng tối, khởi thủy những kẻ thành lập tổ chức tự coi là những cái đầu của đảng, sau đó giới trí thức ngây thơ sẽ được chọn đưa ra ngoài công khai để thu hút công chúng bằng những bài diễn văn rực lửa. Cùng lúc đó trong bóng tối, thành phần côn đồ sẽ tung ra các hoạt động gây xáo trộn xã hội bằng đủ loại khủng bố, gây áp lực tâm lý và buộc những người yếu bóng viá phải chấp nhận đứng vào hàng ngũ của chúng.

Giai đoạn này được coi như nhằm tạo ra hai bàn chân để đưa “cách mạng” đi tới mục đích sau cùng. Khi đã cướp được chính quyền thì thành phần đảng viên trí thức sẽ bị loại dần ra khỏi những vị trí, chức vụ quan trọng trong cơ cấu tổ chức đảng, tệ hại hơn có thể bị thanh trừng, tù đày, thủ tiêu v.v… với cả ngàn lý do mà bọn vô lại ở chóp bu đưa ra. Sau đó là việc thành lập công an, mật vụ, tuyên- giáo v.v… để theo dõi và trấn áp những bất mãn, chống đối từ trong nội bộ ra ngoài xã hội, gọi là an ninh (chính trị).

Tiếp theo là hình thành nên lực lượng vũ trang (quân sự) để tăng thêm sức mạnh cho đảng và cũng để răn đe đối phương bên ngoài biên giới. Hai cấu trúc sau cùng được xem như hai cánh tay thép để bảo vệ sự tồn tại của đảng. Và luôn luôn nhớ rằng, chỉ có thành phần hạ cấp, vô học, tàn nhẫn, trung thành nhất mới lọt đươc vô nơi cao nhất trong đảng là “bộ chính trị”. Còn lớp đảng viên tầm thường mới vào đảng, “quần chúng”, trí thức v.v luôn bị “cái đầu” ở trên coi như hai bàn chân bên dưới, bọn vô lại ở chóp bu lợi dụng vào đó để đưa “đảng” đi tiếp trên con đường độc quyền thống trị mà thôi!

Xin thử hỏi những vị trí thức, khoa bảng người Việt ở hải ngoại lâu nay đang giao du với Việt Cộng:

“Đối với lớp trí thức gốc đảng viên từng theo họ từ ngày lập đảng, hoặc được đào tạo ngay tại những ngôi trường do chúng lập ra, những kẻ đó còn bị chúng coi rẻ như vậy thì quý vị, những người có bằng cấp ở ngoại quốc và cũng chưa từng nếm mùi “nội bộ” đảng thì họ khinh rẻ quý vị đến mức nào”?  “Bị coi khinh và nghi ngờ như vậy, làm sao thiện chí (nếu có) của quý vị thực sự giúp đươc nỗi thống khổ của đồng bào”?

“Quý vị nào biết cộng sản tàn độc đến mức chúng ngó lơ hết tất cả các khổ đau của xã hội, từ thiên tai, dịch bệnh, đói nghèo v.v.

Vì sao chúng không quan tâm? Bởi cộng sản biết rõ sẽ có quý vị lo giùm điều đó cho họ, vì tình cảm con người xuất thân những nơi dư ăn, dư mặc khó thể quay lưng trước thảm cảnh đó của đồng bào.

Còn đảng cộng sản thì sao?

Xin đừng hỏi điều nhân nghĩa và đạo đức với một bọn vô lại, hạ cấp, vốn xuất thân từ cặn bã của xã hội và đang ở tột đỉnh của quyền lực”!  Đây là một đòn cân não mà Việt Cộng đã đánh trúng vào điểm yếu nhất của người Việt Nam lưu vong hiện nay trong vấn đề tình nghĩa, máu chảy ruột mềm. Bởi vậy bọn lưu manh mới nhởn nhơ tại vị, ngồi trên đầu cả một dân tộc và được kẻ yếu lòng cho không mổi năm cả chục tỹ đô la.

Những người nghiên cứu về Karl H. Marx; Friedrich Angels thường dành nhiều nhất thời gian để tìm hiểu về bộ sách đồ sộ là “Tư Bản Luận”.  Những ai càng chú tâm vào đó thì càng lún sâu vào âm mưu lừa bịp của một bọn lưu manh đã mướn Karl H. Marx viết ra bộ sách đó. Nội dung của nó đưọc sắp đặt rất công phu, cùng với những phân tích, con số, nhận xét rất hợp lý về nền kinh tế (nói chung) của “tư bản” vào thời kỳ mà giai đoạn “cách mạng kỹ nghệ” mới bộc phát.

Trong thực tế câu trả lời đích thực về mục đích của bộ sách ấy là gì?

Xin lập lại là không có gì cả, chỉ là sự dàn dựng bằng một rừng chữ nghĩa rất uyên thâm, mục đích của nó là hớp hồn giới trí thức, làm cho họ phải say mê nghiên cứu và hy vọng đem áp dụng vào cuộc sống nhưng rồi… tất cả chỉ là ảo tưởng, là màn lừa bịp tinh vi nhất bằng sách vở.

Vậy ai là kẻ bỏ tiền ra mướn K. Marx ngồi viết nên “tác phẩm” lừa đảo đó?

Xin thưa. Đó là một hội kín có tên Hội Cộng Sản (the Communist League), và cái hội cộng sản đó lại mới đổi tên từ một hội bí mật có tên là Hội Của Những Người Công Chính (the League of Just Men), chưa hết, cái hội “công chính” đó chỉ là một trong nhiều cái nhánh của … một cành cây lớn hơn có tên là Hội Dân Ba Lê Ngoài Pháp Luật (the Parisian Outlaws League). Vậy làm sao biết được “cái cây” đó? Xin thưa. Chúng tôi sẽ đưa bạn đọc đi xa hơn, tìm về một con người, là đầu mối gây ra thảm họa cộng sản cho nhân loại. Nhân vật này đã viết ra các nền tảng ban đầu về cộng sản. Tất cả chỉ vì lòng hận thù đối với giáo hội Công Giáo, mà mục tiêu là Đức Giáo Hoàng. Con người này không ít thì nhiều cũng đã một thời làm điêu đứng cả tòa thánh Vatican, và những bậc thầy của ông ta trước đó cũng gây tai tiếng khá nhiều cho giáo hội Công Giáo. Để tìm hiểu tường tận hơn, chúng tôi sẽ đưa bạn đọc đi ngược thời gian đến năm 1540, là năm mà Đức Giáo Hoàng Paul Đệ III cho phép sự thành lập một dòng tu, nhưng ngài không ngờ, chính dòng tu này là đầu mối tạo ra mầm mống cộng sản gần 200 năm sau đó. Phải chăng đây là một thử thách đớn đau mà Thượng Đế dành cho giáo hội Công Giáo La Mã trước các quyền lực của ma quỷ đang có mặt khắp trần gian?

Chúng tôi khi đưa ra bài biên khảo này, trước hết chỉ mong muốn giúp bạn đọc nói chung, giới trí thức thiếu trách nhiệm trước sự tồn vong của tổ quốc nói riêng, có thêm chút hiểu biết rõ ràng hơn về các mưu kế hèn hạ và nham hiểm của cộng sản, nhất là loại cộng sản cặn bã, rác rến như bọn vô lại đang chiếm đoạt quê hương chúng ta. Tuy nhiên, vì vấn đề tế nhị của bản biên khảo, nội dung có nói đến sự sa ngã của các tu sĩ trong một giai đoạn lịch sử, chúng tôi đã liên lạc và trình bày riêng với các vị đàn anh Biệt Động Quân để xin ý kiến, nhất là những vị Ki Tô hữu trong binh chủng. Quyết định sau cùng của các đàn anh là chấp nhận cho đăng bài biên khảo này trên diễn đàn Biệt Động Quân.  Dù sao, chúng ta cũng không thể che giấu được sự thật của lịch sử, hơn nữa đây là vấn đề có liên đới đến công cuộc đấu tranh chung của chúng ta trước một quê hương đang còn bị ngã nghiêng vì cộng sản.

Chúng tôi mong rằng trong bạn đọc sẽ không có người lợi dụng các chi tiết, sự kiện v.v hay cắt xén nội dung của biên khảo này cho mục đích chia rẽ tôn giáo. Là một người Việt Nam, chúng ta đều biết hành động gây rẽ chia giữa các tôn giáo là một tội ác mà truyền thống đạo nghĩa của dân tộc không bao giờ chấp nhận. Quý vị có quyền trích dẫn cho mục đích học thuật, nghiên cứu hoặc sáng tác và xin ghi rõ nguồn trích dẫn.

Xin cảm tạ những ý kiến thiết thực, những tài liệu bổ xung đến từ nhiều đàn anh Biệt Động Quân để biên khảo này được hoàn tất.

Thay mặt nhóm biên soạn.

BĐQ Đỗ Như Quyên.

XIN MỜI :

Xem tiếp “236 năm trước khi tư tưởng Quốc Tế Cộng Sản ra đời” >>

 

Advertisements
This entry was posted in THÔNG TIN and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s